Việc các chợ ứng dụng trên iOS, Android, BlackBerry, Marketplace mở cửa cho người sử dụng Việt Nam như hiện nay được xem là một cơ hội cho những nhà lập trình ứng dụng trong nước. Thế nhưng khi nhìn lại những ứng dụng Việt được bán trên App Store hay Google Play Store, có thể nhận thấy đâu đó vẫn còn tồn tại khá nhiều khuyết điểm.
Thiếu ý tưởng
Nếu nhìn vào danh sách những ứng dụng Việt được bán trên các chợ ứng
dụng, có thể nhận thấy các lập trình viên ứng dụng trong nước đang tỏ
ra khá bế tắc trong việc đưa ra những ứng dụng có tính sáng tạo thực
thụ. Phần lớn các ứng dụng đều có cấu trúc tương tự như một phần mềm
đọc sách, với dữ liệu là những thông tin được góp nhặt khá cẩu thả trên
internet. Sự khác biệt có lẽ chỉ được thể hiện chút đỉnh qua các ứng
dụng văn phòng như từ điển, bộ gõ tiếng Việt, đọc báo…
Ngay cả với game, mảng đem lại thành công cho rất nhiều lập trình viên
ứng dụng trên thế giới thì các game Việt chỉ là những phiên bản "Việt
hóa” của các trò chơi nổi tiếng như Gold Miner (đào vàng), Pikachu
Kawai, Bejeweled (xếp kim cương)… Đến đây, có lẽ nếu không bàn tiếp về
vấn đề sở hữu trí tuệ thì sẽ tốt hơn, bởi gần như chắc chắn sự sao chép
của những trò chơi này đều không nhận được sự đồng ý từ tác giả thực sự
của chúng.
Đắt đỏ & thiếu chuyên nghiệp
Xét trên khía cạnh sở hữu trí tuệ, khó có thể nhận định một ứng dụng
nào đó có mức giá đắt hay rẻ bởi nó còn phụ thuộc vào sự sáng tạo, nội
dung của từng ứng dụng. Tuy nhiên, nếu so sánh mức độ đầu tư của một
ứng dụng Việt với những ứng dụng có mức giá tương tự của các lập trình
viên trên thế giới, có thể thấy hầu hết mức giá mà các lập trình viên
trong nước đưa ra là khá đắt.
Đơn cử như để mua một ứng dụng Việt (nằm trong top 200 ứng dụng được
mua nhiều nhất) trên App Store là Truyện Tranh, người mua phải bỏ ra số
tiền lên đến 200.000đ cho một ứng dụng có quá nhiều khuyết điểm về mặt
nội dung lẫn sự ổn định. Phần nội dung là phần quan trọng nhất thì ứng
dụng này chỉ thực hiện một việc đơn giản là tải về từ một website khác
với chất lượng rất kém.
Trong khi đó với số tiền tương tự, người sử dụng có thể mua được khá
nhiều những ứng dụng được đầu tư với chất lượng hơn hẳn của các công ty
ứng dụng hàng đầu thế giới. Thời điểm hiện tại, số lượng những ứng dụng
Việt được đầu tư với chất lượng tốt, có mức giá tương đối hợp lý như
Lich Van Nien, SayIT, Note Plus, Tu dien Lac Viet… vẫn khá ít ỏi. Và
người tiêu dùng vẫn phải "cắn răng” mua những ứng dụng có mức giá trên
trời để ủng hộ các nhà lập trình ứng dụng trong nước.
Tuy nhiên, tình trạng này dù sao vẫn đỡ hơn việc người tiêu dùng bị qua
mặt bằng những ứng dụng tưởng chừng miễn phí, nhưng thực chất mức giá
của chúng còn đắt hơn so với các ứng dụng trả phí. Những ứng dụng này
ban đầu thường được cung cấp miễn phí nhưng nếu muốn có được nội dung
bên trong, người dùng phải thanh toán một khoản phí không hề nhỏ. Chẳng
hạn với ứng dụng có tên Ẩm thực Việt, người sử dụng phải thanh toán một
số tiền tương đương 400.000đ nếu muốn xem hết nội dung của ứng dụng
này. Hay với một ứng dụng tử vi miễn phí có tên Tử vi 12 con giáp năm
2012, người dùng cũng phải trả mức phí tương đương 200.000đ mới được…
xem bói.
Đây được xem là một nghịch lý khi so sánh với thị trường ứng dụng cho
máy tính, nơi mà các nhà sản xuất phần mềm trong nước phải "chật vật”
giảm giá thành để khuyến khích người tiêu dùng sử dụng phần mềm Việt.
Thì mặt khác, người sử dụng thiết bị di động đang phải trả mức giá khá
cao so với chất lượng thực sự của sản phẩm.
Một điều khá nực cười là đối với các chợ ứng dụng Việt là không những
chỉ người tiêu dùng sợ lầm khi mua phải những ứng dụng kém chất lượng
mà ngay cả những lập trình viên ứng dụng đôi khi cũng… sợ người mua là
người Việt. Lý giải việc này khá đơn giản bởi đa số những giao dịch từ
các Việt Nam đến nay phần lớn vẫn chưa thật sự minh bạch, đặc biệt là
những giao dịch trên App Store của Apple. Số lượng những giao dịch thật
sự "sạch” bằng thẻ tín dụng có xuất xứ từ Việt Nam đến nay vẫn không
nhiều, và hầu hết trong số đó đều có nguồn gốc từ thẻ tín dụng ăn cắp
hoặc các thẻ quà tặng "chùa”. Chính vì thế nếu gặp tình trạng này quá
thường xuyên thì công lao của các lập trình viên ứng dụng cũng trở nên
công cốc!
Mặc khác, đối với một ứng dụng trên các thiết bị di động vì việc cập
nhật, sửa lỗi thường xuyên là việc rất quan trọng để ứng dụng có thể
tương thích tốt hơn sự thay đổi của hệ điều hành. Hơn nữa, đó cũng được
xem là một chế độ hậu mãi sau bán hàng buộc của phải có của một nhà
cung cấp có trách nhiệm.
Vậy nhưng trên thực tế, tình trạng "đem con bỏ chợ” của các nhà lập
trình ứng dụng Việt vẫn xảy ra khá thường xuyên. Khi ứng dụng còn bán
chạy, các lập trình viên vẫn có thể duy trì việc cập nhật từ 3-6
tháng/lần, nhưng khi doanh thu không còn hấp dẫn, các lập trình viên
ứng dụng thường "ngoảnh mặt làm ngơ” chưa từng sở hữu chúng.
Chính vì thế mà nhiều trường hợp ứng dụng bị lỗi nhưng mãi chẳng thấy
bản cập nhật sửa lỗi, và người mua cũng chẳng có thông tin gì để liên
lạc với người cung cấp. Đó có thể được xem là những lý do tại sao mà
đến nay nhiều người dù rất muốn những vẫn khó có thể ủng hộ ứng dụng
Việt.